Thư Tình Gửi Mình part 5: Tiểu Châm Đao

Tháng Sáu 29, 2011 § Để lại phản hồi

Dấu Yêu Ơi !

Mùa hè sao lại cứ như thu cuối mùa, đang ủ rủ sắp bò sang đông. Cơn mưa trái mùa ở đâu lất phất kéo tới. Đêm đang ru em êm giấc, thì em chợt tỉnh dậy vì chuyện ………..đi tưới ……nước … sau vườn, con trăng nhìn thấy em, mắc cỡ vội lẩn trốn vào đám mây mờ lửng lờ trên cao. Sau khi nhẹ bụng dạ , em đi khẽ trở vào phòng, kiềm chế từng bước đi như gái mới về làm dâu.  Nhưng khi bò được lên giường thì lại bị trằn trọc , không thể nào chợp mắt được mình ạ. Em nhớ mình dạy em phương cách tìm lại giấc ngủ dễ dàng là đếm cừu, nhưng em không thích cừu vì thịt chúng hôi. Mình bảo em đếm bầu, em ngại nhắc lại thuở mang nặng đẻ đau, mình bảo em đếm cua, em thấy lại thèm ăn cua rang muối rồi không ngủ được, mình bảo em đếm cá, em liên tưởng đến mùi mắm cá sặc, khiến em ớn, mình bảo em đếm cọp, em sợ cọp dữ dằn, lòng sẽ không an. Nói chung chung … khi đếm bầu cua cá cọp thì em lại thấy nôn nao ngày Tết …. sắp được con cái lì xì …

Thế là em nằm đó ngắm trần nhà … tìm chú nhện buồn , trò chuyện với nó qua đêm. Đến lúc rạng sáng, tự nhiên em thấy cái cổ đau trở lại như năm ngoái. Em phải gọi lấy hẹn với bà b/s châm cứu. Em nói trong phone rõ ràng ” Doctor ơi, tui đau cái cổ quá chừng, doctor cho tui đến .. châm … help …nhé ? ! ( em có biết tiếng Mỹ gọi châm cứu là gì đâu. Cứu thì em biết là help, còn châm thì dịch sang tiếng Mỹ thì sao nhỉ? !) À, Mình nhớ bà bác sĩ người Nga này không? Năm ngoái khi em đau cổ, và bả vai khá nặng, mình lo lắng thật chu đáo cho em mỗi ngày. Từ chuyện nhắc nhở thuốc men, ăn uống đến chuyện tập luyện cơ thể cho khỏe lại. Cứ 1 tuần 3 lần mình đều đưa em đi châm cứu ở văn phòng bà ta . Bà là bác sĩ người Nga chuyên về thần kinh, nhưng học thêm châm cứu với thầy Việt Nam Đông Y nổi tiếng bên Âu . Người ta nói đi châm cứu phải tìm gặp thầy Tàu chính hiệu thì mới mau khỏi bệnh. Nhưng em sợ mấy ông thầy Tàu lắm, mình ạ ! Nhất là mấy ông thầy lang họ Dương. Họ thường trổ nghề cửu quái chưởng, mà ” bấm huyệt ” vô trật tự.,không cần thiết ! Em bây giờ mới có 79 tuổi, không nên để xuân tình nổi dậy bất ngờ. Coi sao đặng ! Cho nên em chọn bác sĩ đàn bà, và gần nhà cho tiện.

Trưa nay em nằm trong phòng châm cứu mà nhớ mình quá !Trong đầu luôn văng vẳng tiếng ân cần của mình và vô cùng biết ơn mình những khi em ốm đau mình chăm lo cho em như thế nào. . Trong căn phòng im lặng, chỉ có một mình em nằm sắp lưng trần, mặt úp đối diện sàng nhà, hai tay thả lỏng buông xuống xuội lơ, thư giãn, trong khi trên cổ em dính những cây kim nhỏ bằng bạc em gọi nôm na là ” tiểu châm đao “ . Khi kim châm vào da thịt là em cảm được dòng điện chạy thông suốt người và cho em cảm giác… đắc khí … dần dần đưa trôi em thiếp vào giấc ngủ êm đềm. Lúc ngủ như khi thức, em luôn thấy mình bên cạnh và em càng nhớ nhung mình. Tiếng ngáy em càng to, là nỗi nhớ em càng dày. Như mọi khi, bà b/s châm cứu phải vào đánh thức em dậy mà em nào có muốn thức . Đáng nhẽ bả phải để em ngủ qua đêm luôn cho rồi. Già rồi, mỗi lần bị thức giấc nửa chừng, khó mà ngủ lại! Có lần mình nửa đùa , nửa thật với em :

” vào đó trả tiền để ngủ hở cưng?! “

Mình à, hay là mình đi lên núi tìm thiên thạch đá về bổ ra vài cục nhỏ, hâm nóng rồi để lên các huyệt đạo trên cơ thể em, xem em có tự giảm và biến mất bệnh tật không? Nếu như thấy kết quả không hiệu nghiệm thì mình dùng đá mà xây nhà nghỉ mát cho em nhé ?..! Ơ, thì trước đến giờ , mình vẫn khoe với em rằng ” trên đời này có ai thương em, cưng nựng em bằng mình chăng?!? “

Thế nhé..

Thương Mình,
Em ( bà già hết xí quách )

Phiếm sĩ: Ngọc Thể
June 29 2011

LET ME IN : Thư Tình Gửi Mình part 4

Tháng Sáu 14, 2011 § Để lại phản hồi


ngày… tháng.. năm…
Dấu Yêu ơi !

Hôm nay mình lại đi vắng. Em lò mò ra vườn chỉ để nhìn mấy con bọ di chuyển tốc độ cũng chẳng nhanh nhẩu gì hơn em. Ngắm nghiá chúng một lúc sau thì mặt trời bị che kín sau bức màn mây tối , và mưa đổ xuống hối hả khiến em cố sức đi nhanh vào nhà. Đầu em ướt, lưng em ướt, tay chân em ướt, nhưng mãnh áo phía trước ngực khô queo mình ạ ! Nhờ cái lưng còng che được phía trước áo, nếu không thì bay luôn mùi dầu cù-là em thoa đầy ngực sáng nay.

Sau khi thay quần áo, em đi quanh nhà mãi tìm mình mà quên bẳng rằng mình đã đi vắng. Những buổi trái trời trái đất ấy, ngoài sự làm cho khí hậu hóa nên ám chướng, có lẽ còn có một mãnh lực gì u ẩn, huyền bí,nhấp nhoáng trong không gian. Em nhìn thấy trên bàn có cuốn phim với cái tựa thiệt là lãng mạn. ” LET ME IN ” … chắc dịch ra tiếng Việt mình là ” Cho tui vô ” … Phim này em đoán là chắc là phải tình tiết, đẫm màu tình yêu lâm li bi đát vô cùng lắm !

Giống như mấy lần em hờn mình, em đóng cửa khóc thầm một mình đến cả một tuần sau vẫn không thấy mình hỏi han, nói năng gì… Em phải bỏ bớt tự ái, mở then khóa, nhưng cửa vẫn đóng. Chờ thêm vài ngày nữa, vẫn chẳng nghe hơi tiếng gì của mình, em nén cơn hờn , hé cửa xíu …. cứ như thế em chờ thêm qua tuần tiếp…. mở cửa toang ra cho mình biết cơn giận em đã nguôi và mình được dễ dàng vào mà xin lỗi em….Có giận hờn thì tình cảm thêm ngon, thêm ngọt…mỗi khi làm lành,phải không mình !

Yêu Dấu hỡi….!

Khi ngày chợt tối trời trong căn nhà thanh vắng…là lúc em đã xem được nửa đoạn của phim ” LET ME IN ” . Tía ơi, phim này là phim kinh dị , mình ạ ! Bộ phim là câu chuyện về cậu bé Oskar 12 tuổi nhút nhát và tình bạn kỳ lạ với ma cà rồng Eli. Em xem phim đến đoạn máu me, tự động em ngoảnh đầu nhìn bốn phía rồi lấy hai tay che mắt…nhưng chỉ khiến cho tính tò mò của em càng sôi nổi thêm lên nữa, và hai con mắt em lại từ từ mở hí hí len lén nhìn qua khe khẽ tay…

Bên ngoài màn mưa xám càng lúc càng sẫm thêm, và bóng tối ăn loang khắp không gian. Em nhắm mắt lại. Chợt cảm thấy một luồng gió dữ dội đang quấn lấy thân em, hút em, làm cho em khó thở. Em níu chặt lấy chiếc khăn choàng cổ màu tím nhạt mình tặng em năm nào để chùm đầu kín mít, chừa cái miệng , chu ra để thở . Khí sợ ma thúc đẩy em hát là lá la thật to như để áp lên tiếng nhạc rùng rợn, tiếng hét thất thanh trong phim… Em chợt nhận ra tự mình mang cái ách giữa đàng vào cổ và rồi em loay xoay tìm cái remote để tắt tv mà sao không thấy đâu, làm em càng ớn lạnh…. hổng lẽ con ma nào nó dấu đi….? Em cũng chẳng can đảm đi tới tv để tự tay tắt máy !!!

Phải chi bây giờ có mình ngay cạnh để ” LET ME ÔM ” … Em sẽ mừng rỡ nói với mình
“A ,may quá em không phải đứa trong phim, chết nhăn răng !”

thương mình,

Em,
bà già thỏ đế

Ngọc Thể
June 13, 2011

Đợi Nắng

Tháng Sáu 11, 2011 § Để lại phản hồi

Đợi Nắng

 

Image

Ngày vắng nắng bầu trời màu đậm ướt
Mưa mãi rơi làm thinh lặng thời gian.
và như thế bóng chiều về chập choạng
quãng đường thưa người chợt nhớ quê nhà.

Ngày đợi nắng mưa rơi vào chấm dứt
loài chim bay tìm được chốn bình yên
dài năm tháng, hạnh phúc đời đang mọc
vùng trời xa, lời người gọi rất gần.

Ngày nghe nắng trồi lên bao ước vọng
một bình minh rạng rỡ cả trời mơ
ngàn hoa thắm sẽ không cùng màu sắc
loãng mùa mưa . Nắng đẹp lạ , quê xa.

________________________________________________________________

n g ọ c t h ể
June 10, 2011

Rồi Sẽ Một Ngày

Tháng Sáu 10, 2011 § Để lại phản hồi

 

Mưa rào tưới lên đời. Mưa mịn không đủ ướt cỏ cây. Mưa lạnh đêm qua. Mưa sương buổi sáng . Mùa khô năm nay có những ngày mưa thật lạ lùng! Mưa nơi đây mãi day dứt khiến ta thèm đến một chốn thật riêng tư, một mình, Ngồi thật yên để nghe những kỉ niệm xao xuyến trở về thật chậm như nắng ngoài kia..

Ở một nơi xa xăm, nắng ban mai có chạm nhẹ lên môi cười dịu dàng người vừa thức giấc? Gió chiều lối về có xào xạc từng cánh hoa trên con đường rợp dẫy dàn hoa hồng người đi qua ..? Và mỗi ngày trời có xanh hơn như một màu xanh lạ lẫm của một mùa hạ đẹp nhất trong năm?

Giờ thì mơ tưởng. Một ước muốn chợt dâng đầy. Rõ hơn hết, người đến phá vỡ không gian nhàn nhạt, bằng lặng bằng những vần thơ mềm mại thật ngọt ngào đưa nhau về đến cùng trời cuối đất..

Ngày mai. Vẫn là ngày mai. Rồi sẽ có một ngày , đương nhiên gặp lại.

Ngọc Thể
June – 2011


Chỉ Còn Mình Tôi

Tháng Sáu 1, 2011 § Để lại phản hồi

Chỉ Còn Mình Tôi

(bấm vào tựa bài hát để nghe nhạc)

sáng tác – hòa âm – trình bày: Ngọc Thể

Lòng thênh thang, lòng tôi quá thênh thang
gười xa xôi, người như áng mây trôi…
vị tình yêu, vị ngọt đắng trên môi
ngồi nhìn quanh đời chỉ còn mình tôi ….

Bây giờ là đêm. Lặng nghe tiếng đêm thở dài
Một ngày vội qua, con tim muộn phiền ưu tư .

Ta còn yêu nhau. sao tình sớm tàn mau
Một lần chìm đắm – đã hiểu được nhau.

Đời mênh mông, đời ta quá mênh mông
lời yêu xưa chìm sâu dưới cơn mưa
nhạt môi thơ, nhạt hương gió xuân mơ
về một nơi, đời chỉ còn mình tôi

Bây giờ là đêm. Lặng nghe tiếng đêm thở dài
Một ngày vội qua, con tim muộn phiền ưu tư .

Ta còn yêu nhau. sao tình sớm tàn mau
Một lần chìm đắm – đã hiểu được nhau.

Ngọc Thể
cuối tháng 5 , 2011

Where Am I?

You are currently viewing the archives for Tháng Sáu, 2011 at Ngọc Thể.