LET ME IN : Thư Tình Gửi Mình part 4

Tháng Sáu 14, 2011 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?


ngày… tháng.. năm…
Dấu Yêu ơi !

Hôm nay mình lại đi vắng. Em lò mò ra vườn chỉ để nhìn mấy con bọ di chuyển tốc độ cũng chẳng nhanh nhẩu gì hơn em. Ngắm nghiá chúng một lúc sau thì mặt trời bị che kín sau bức màn mây tối , và mưa đổ xuống hối hả khiến em cố sức đi nhanh vào nhà. Đầu em ướt, lưng em ướt, tay chân em ướt, nhưng mãnh áo phía trước ngực khô queo mình ạ ! Nhờ cái lưng còng che được phía trước áo, nếu không thì bay luôn mùi dầu cù-là em thoa đầy ngực sáng nay.

Sau khi thay quần áo, em đi quanh nhà mãi tìm mình mà quên bẳng rằng mình đã đi vắng. Những buổi trái trời trái đất ấy, ngoài sự làm cho khí hậu hóa nên ám chướng, có lẽ còn có một mãnh lực gì u ẩn, huyền bí,nhấp nhoáng trong không gian. Em nhìn thấy trên bàn có cuốn phim với cái tựa thiệt là lãng mạn. ” LET ME IN ” … chắc dịch ra tiếng Việt mình là ” Cho tui vô ” … Phim này em đoán là chắc là phải tình tiết, đẫm màu tình yêu lâm li bi đát vô cùng lắm !

Giống như mấy lần em hờn mình, em đóng cửa khóc thầm một mình đến cả một tuần sau vẫn không thấy mình hỏi han, nói năng gì… Em phải bỏ bớt tự ái, mở then khóa, nhưng cửa vẫn đóng. Chờ thêm vài ngày nữa, vẫn chẳng nghe hơi tiếng gì của mình, em nén cơn hờn , hé cửa xíu …. cứ như thế em chờ thêm qua tuần tiếp…. mở cửa toang ra cho mình biết cơn giận em đã nguôi và mình được dễ dàng vào mà xin lỗi em….Có giận hờn thì tình cảm thêm ngon, thêm ngọt…mỗi khi làm lành,phải không mình !

Yêu Dấu hỡi….!

Khi ngày chợt tối trời trong căn nhà thanh vắng…là lúc em đã xem được nửa đoạn của phim ” LET ME IN ” . Tía ơi, phim này là phim kinh dị , mình ạ ! Bộ phim là câu chuyện về cậu bé Oskar 12 tuổi nhút nhát và tình bạn kỳ lạ với ma cà rồng Eli. Em xem phim đến đoạn máu me, tự động em ngoảnh đầu nhìn bốn phía rồi lấy hai tay che mắt…nhưng chỉ khiến cho tính tò mò của em càng sôi nổi thêm lên nữa, và hai con mắt em lại từ từ mở hí hí len lén nhìn qua khe khẽ tay…

Bên ngoài màn mưa xám càng lúc càng sẫm thêm, và bóng tối ăn loang khắp không gian. Em nhắm mắt lại. Chợt cảm thấy một luồng gió dữ dội đang quấn lấy thân em, hút em, làm cho em khó thở. Em níu chặt lấy chiếc khăn choàng cổ màu tím nhạt mình tặng em năm nào để chùm đầu kín mít, chừa cái miệng , chu ra để thở . Khí sợ ma thúc đẩy em hát là lá la thật to như để áp lên tiếng nhạc rùng rợn, tiếng hét thất thanh trong phim… Em chợt nhận ra tự mình mang cái ách giữa đàng vào cổ và rồi em loay xoay tìm cái remote để tắt tv mà sao không thấy đâu, làm em càng ớn lạnh…. hổng lẽ con ma nào nó dấu đi….? Em cũng chẳng can đảm đi tới tv để tự tay tắt máy !!!

Phải chi bây giờ có mình ngay cạnh để ” LET ME ÔM ” … Em sẽ mừng rỡ nói với mình
“A ,may quá em không phải đứa trong phim, chết nhăn răng !”

thương mình,

Em,
bà già thỏ đế

Ngọc Thể
June 13, 2011

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading LET ME IN : Thư Tình Gửi Mình part 4 at Ngọc Thể.

meta

%d bloggers like this: